Chủ Nhật, 3 tháng 12, 2017

Ngã ba đường!

Tuổi 21, đối diện với cái ngã ba đường đầu tiên trong cuộc đời. À không hẳn nó là ngã ba, thiết nghĩ với những lựa chọn lớn lao của cuộc đời thì nó là ngã năm ngã sáu lận cơ. Cảm giác của tôi là trái tim lúc này còn thổn thức, tôi thấy nó rung lên từng hồi từng nhịp khi nghĩ đến cuộc đời của mình. Vội vã, hồi hợp và chới với. 

Công việc của tôi là xin giấy phép lao động cho người lao động nước ngoài. Điều đó đồng nghĩa với việc tôi không có cách nào để rời bỏ cái Sài Gòn này.  Công việc này không phải là cái tôi thích nhất thậm chí có vẻ tôi còn không thể ưng ý với những gì tôi làm nhưng nó là thứ duy nhất tôi biết làm. Vấn đề là tôi đã có một cái ngã ba vào năm cuối đại học, và tôi đã chọn ngã rẽ này.
Sai.

Sai lầm đầu tiên

Là đã tưởng tượng ra một sự hào nhoáng dập dìu trong biết bao mộng mơ. Và biết không. Điều đó làm tôi mờ mắt nghe theo một cảm xúc viễn vông. Tôi đã làm việc mà tôi không thích. Đáng sợ là tôi biết tôi không thích, nhưng tôi lại chọn nó. Không lý do. Không hoạch định. Càng ngày lại càng sâu, đến mức tôi nghĩ tôi là một phần của vũng bùn. Và bản thân mình là một sự thất bại.

Sai lầm thứ hai

Là tôi không quyết tâm. Một sự vô tư đến lạ trong bản thân, lưng chừng, bập bẹ. Tôi chọn con đường này, nhưng lại có suy nghĩ con đường khác và khi trên con đường khác tôi lại có cảm hứng với con đường đầu tiên. Vô định, mất định hướng, gần như cảm thấy có quá nhiều sự lựa chọn đến mức không có một sự lựa chọn nào là đúng đắn. Giống như mình đi du lịch rồi qua bên đó mà không biết đi đâu ăn gì. Một sự thiếu hoạch định.

Sai làm thứ ba 

Sự chi phối của ngoại cảnh. Lúc đứng tại cái ngã ba đường ấy, tôi mang những gánh nặng tôi đang có để xem rằng tôi sẽ đi theo con đường nào. Và chuyện gì cũng sẽ đến, tôi chọn lấy gánh nặng nhẹ nhất để đi cùng nó, và khi đi trên đó tôi vẫn bị sự chi phối của những gánh nặng còn lai. Có người lại nói nên chọn cái gánh nặng lớn nhất, giải quyết xong thì mọi chuyện sẽ nhẹ hơn. Trải qua nhiều chuyện tôi thấy không nên xem gánh nặng làm thước đo quyêt định. Mà quyết định phải xuất thân từ bản thân. Bản thân mình muốn như thế nào. Đừng đổ lỗi.
Thất bại là tôi?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét